Vào giữa tháng 9 năm 20xx. Hôm đó là chủ nhật ,tôi có đặt lịch học thử piano tại 1 trung tâm tại Hà Nội trước đó để xem piano như thế nào chứ không có ý định theo đuổi. Thức dậy tôi chuẩn bị mọi thứ với ý định đến chỗ piano 1 chút rồi đi chơi với bạn bè...và rồi 9h sáng tôi đến nơi đó tôi còn chẳng gửi xe trong nhà xe, tôi bảo chú bảo vệ rằng cháu lên 1 xíu rồi xuống liền nên t để nhờ xe ngay ngoài sân, hầy hầy. Tôi lên đến phòng học còn ngơ ngác vì thấy đóng cửa trong đầu nghĩ chẳng lẽ mình bị troll, vội lấy điện thoại gọi và có người tư vấn bảo nhấn chuông sẽ có người mở cửa ,chà chà, giật mình ngước mắt lên thì ....ôi có chuông thật, mình ngố tàu không quan sát đến cái chuông lúc đó. Ting Ting ..và có người ra mở cửa cho tui vào....Òa ...tôi ngạc nhiên sao nhiều đàn thế , nhiều phòng thế, nhiều người học thế. ai cũng đeo tai nghe và ấn ấn phím đàn, tui chẳng nghe thấy đếck gì cả nghĩ bụng chắc họ chơi siêu lắm. Và rồi check in thông tin cho lễ tân, sau đó có người dẫn tôi đến vị trí 1 cây đàn rồi giới thiệu từng phím đàn, từng nốt nhạc,...tôi chăm chú nghe và háo hức để được chạm vào phím ấn ấn như những người xung quanh. Lúc đó tôi học có đúng 5 nốt nhạc Đồ, Rê, Mi, Fa, Son ấn đi ấn lại, ấn 1 lúc tôi thấy hơi nản vì sao cứ ấn mãi thế này thì bao giờ mới được bài nên hỏi người hướng dẫn ở đó. Anh ta bảo tôi phải luyện ngón, phải chỉnh được ngón tay trước, không nên vội vàng. Và tôi đã nghe anh ta không "ham hố" vào bài nữa cứ tập trung ấn ấn mấy nốt đó. Ngoảnh đi ngoảnh lại đã 12h trưa , mọi người về hết chỉ còn mình tôi với anh hướng dẫn nhiệt tình kia, anh ấy không đi ăn vì thấy tôi chăm chú tập quá nên ở lại với tôi. Tôi vẫn ngồi đó , đã sang giờ chiều các bạn học viên khác cũng đến học, phòng lại đông trở lại, và tôi vẫn ngồi ấn 5 phím ấy, ấn tay phải, rồi ấn tay trái,...Mãi tôi mới ghép 2 tay cùng 1 lúc thì ngẩng đầu lên đã hơn 8h tối. Trời đất, mình không thèm dịch chuyển, tôi cũng thấy bất ngờ khi tiếng đàn nó lại hấp dẫn tôi ở lại đến vậy. Chợt nhớ đã lỡ các cuộc hẹn với bạn bè, rồi cái xe vẫn ở dưới không biết thế nào, lúc đó tôi mới về....Kỉ niệm buổi đầu tiên chạm đàn piano đã khiến tôi cảm thấy đây là thứ gì đó làm cho tôi không còn mệt mỏi... Bắt đầu tháng 10/20xx tôi mới chính thức đăng kí học, đi làm về là tập luôn có hôm ngồi đến cả 8 tiếng đồng hồ bên cây đàn. Mặc dù tôi chẳng tập được gì nhiều mà học chậm hơn các bạn khác nhưng tôi vẫn rất thích được ở bên nó.
Futari No Kimochi - Nhạc Không Lời - Nhật Bản
Thấm thoát đã 3 tháng trôi qua, nghĩ lại hình ảnh đầu tiên mà nhiều cảm xúc, trông mình vừa ngu ngu nhưng rồi đó là kỉ niệm đẹp trong cuộc đời tôi. Viết ra thì chẳng biết diễn tả sao cho hết được cảm xúc thời gian ấy nữa. Giờ đây tuy cũng chưa hiểu quá sâu về kiến thức âm nhạc nhưng tôi thấy tôi phù hợp với nó, đặc biệt là với piano. Tôi tiếp tục học tập để 1 mai phát triển nhiều hơn. Có 1 điều tôi ghi nhớ nhất khi học tập là " Đừng so sánh bạn với người khác, vì có thể bạn sẽ mãi thua kém, Hãy so sánh với chính bản thân mình ngày hôm qua xem đã tiến bộ gì hơn chưa mà thôi"
Tuân mong ai đó, làm gì đó hãy lưu giữ hình ảnh đầu tiên làm việc đó, để rồi sau này thành công từ việc đó nhìn lại bạn sẽ cười

em cũng rất thik học đàn mà chưa có cơ hội dc hoc do nhiều vấn đề khi đọc dc những lời tầm sự này thì càng jup cho e có nhiều động lực để hc đàn hơn ư cảm ơn
Trả lờiXóaem cũng rất thik học đàn mà chưa có cơ hội dc hoc do nhiều vấn đề khi đọc dc những lời tầm sự này thì càng jup cho e có nhiều động lực để hc đàn hơn ư cảm ơn
Trả lờiXóa